Từ bục phát biểu của thủ khoa đến lời hứa với chính mình
Giữa không gian trang trọng của Hội trường Văn Khoa, các tân cử nhân Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, ĐHQGHN cùng khoác lên mình chiếc áo cử nhân, khép lại những năm tháng thanh xuân dưới mái trường đại học. Trong giây phút đặc biệt ấy, Võ Hữu Thắng bước lên bục phát biểu với tâm thế của một người đại diện cho tiếng nói của cả một thế hệ sinh viên vừa hoàn thành chặng đường học tập và chuẩn bị bước vào cuộc sống mới.
![]() |
| Hiệu trưởng Trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn, ĐHQGHN Hoàng Anh Tuấn trao bằng khen cho Võ Hữu Thắng – Thủ khoa ngành Chính trị học với GPA 3,9/4,0 |
Là Thủ khoa ngành Chính trị học với GPA tích lũy 3,9/4,0, bảy học kỳ liên tiếp nhận học bổng khuyến khích học tập, Giải Nhất nghiên cứu khoa học cấp trường cùng nhiều học bổng danh giá, Thắng có đủ lý do để tự hào về hành trình của mình. Nhưng điều cậu nhắc đến nhiều nhất trong bài phát biểu không phải là bảng thành tích, mà là lòng biết ơn và trách nhiệm.
"Điều tôi cảm nhận rõ nhất khi đứng trên bục phát biểu là niềm tự hào xen lẫn sự xúc động. Tôi hiểu mình không chỉ đại diện cho sinh viên ngành Chính trị học mà còn thay mặt nhiều tân cử nhân đến từ các khoa, viện và ngành học khác nhau của Nhà trường", Thắng chia sẻ.
Đối với cậu, phía sau mỗi tấm bằng tốt nghiệp là biết bao công sức và tình yêu thương. Đó là sự tận tụy của thầy cô, sự hy sinh thầm lặng của cha mẹ, sự đồng hành của bạn bè và cả những nỗ lực không ngừng của mỗi sinh viên trong suốt những năm đại học.
"Khi nhìn xuống hội trường, tôi nhận ra lễ tốt nghiệp không chỉ là niềm vui của riêng mình. Phía sau mỗi tấm bằng là rất nhiều người đã luôn tin tưởng, động viên và đồng hành. Điều đó khiến tôi tự nhủ phải sống và làm việc xứng đáng với những gì mình đã được nhận”.
Với Thắng, lễ tốt nghiệp không phải là điểm kết thúc mà là cột mốc mở ra một hành trình mới. Tấm bằng cử nhân có thể mở ra nhiều cơ hội, nhưng giá trị của người trẻ sẽ được khẳng định bằng cách họ sử dụng tri thức để tạo nên những đóng góp cho xã hội.
Đó cũng là điều mà Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn luôn hướng tới: đào tạo những người học không chỉ vững chuyên môn mà còn giàu trách nhiệm xã hội, có bản lĩnh và khát vọng cống hiến.
Điều quý giá nhất đại học trao không phải là tấm bằng
Nhìn lại bốn năm học tập tại Khoa Chính trị và Quốc tế học, Võ Hữu Thắng cho rằng điều quý giá nhất mà mình nhận được không phải là GPA hay những giải thưởng, mà là sự trưởng thành trong tư duy và nhân cách.
Những bài giảng về nhà nước, chính sách công, quyền con người hay trách nhiệm công dân đã giúp cậu hiểu rằng tri thức không tồn tại tách rời cuộc sống. Giá trị của việc học không nằm ở điểm số hay danh hiệu, mà ở khả năng nhìn nhận đúng các vấn đề của thực tiễn và sẵn sàng góp sức giải quyết những vấn đề đó.
"Gia đình, thầy cô và môi trường học tập đã giúp tôi hiểu rằng thành quả cá nhân chưa bao giờ chỉ thuộc về riêng một người. Tôi có được ngày hôm nay nhờ sự yêu thương của gia đình, sự tận tâm của các thầy cô và những cơ hội mà Nhà trường mang lại. Vì thế, trách nhiệm của người được học tập bài bản là phải chuyển hóa những điều mình đã nhận được thành những giá trị có ích cho cộng đồng”.
Trong suốt những năm đại học, Thắng luôn chủ động tham gia nghiên cứu khoa học. Với cậu, mỗi đề tài nghiên cứu không chỉ là một nhiệm vụ học tập mà còn là cơ hội để rèn luyện tư duy, phương pháp làm việc và tính kiên trì.
"Có những giai đoạn tôi phải đọc rất nhiều tài liệu, nhiều lần điều chỉnh hướng nghiên cứu và chấp nhận bắt đầu lại. Chính quá trình ấy giúp tôi hiểu rằng một kết quả tốt luôn đòi hỏi sự nghiêm túc, trung thực và bền bỉ”.
![]() |
Theo Thắng, điều quan trọng nhất mà các thầy cô truyền dạy không chỉ là kiến thức chuyên môn mà còn là phương pháp tiếp cận tri thức. Sinh viên được khuyến khích đặt câu hỏi, phản biện, nhìn nhận một vấn đề từ nhiều góc độ và bảo vệ quan điểm bằng những căn cứ khoa học.
"Tôi học được rằng đại học không phải nơi để ghi nhớ thật nhiều kiến thức, mà là nơi rèn luyện cách suy nghĩ. Điều quý giá nhất là thái độ khiêm tốn, trung thực và cầu thị trước tri thức”.
Chính môi trường học thuật giàu tính văn hiến và cởi mở của Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn đã giúp Võ Hữu Thắng từng bước hình thành bản lĩnh của một người trẻ biết lắng nghe, biết phản biện và luôn ý thức về trách nhiệm của người trí thức đối với xã hội.
Với Thắng, những thành tích đạt được hôm nay không phải là đích đến mà chỉ là hành trang để tiếp tục học tập, nghiên cứu và cống hiến trên chặng đường phía trước.
Tri thức sẽ chỉ có ý nghĩa khi trở thành hành động
Bước vào kỷ nguyên số, khi trí tuệ nhân tạo (AI) đang làm thay đổi mạnh mẽ cách con người học tập, làm việc và sáng tạo, Võ Hữu Thắng cho rằng, người trẻ đang đứng trước nhiều cơ hội nhưng cũng đối mặt với không ít thách thức. Theo cậu, điều quyết định năng lực cạnh tranh của một sinh viên không chỉ là kiến thức chuyên môn mà còn là tư duy, bản lĩnh và khả năng thích ứng.
Trong thời đại thông tin bùng nổ, điều quan trọng không phải là biết thật nhiều mà là biết chọn lọc, kiểm chứng và nhìn nhận vấn đề một cách khách quan. Sinh viên, đặc biệt là sinh viên khối khoa học xã hội và nhân văn, cần chủ động trang bị năng lực công nghệ và hiểu biết về AI để phục vụ học tập, nghiên cứu cũng như công việc. Tuy nhiên, công nghệ chỉ là công cụ. Điều tạo nên sự khác biệt của con người vẫn là tư duy phản biện, đạo đức nghề nghiệp và tinh thần trách nhiệm, - Thắng chia sẻ.
"AI có thể hỗ trợ chúng ta rất nhiều, nhưng không thể thay thế khả năng tư duy, lòng nhân ái và trách nhiệm của con người. Càng trong thời đại công nghệ, những giá trị nhân văn càng trở nên quan trọng”.
Theo Thắng, hội nhập quốc tế cũng không đồng nghĩa với việc đánh mất bản sắc. Người trẻ cần không ngừng học hỏi tinh hoa của thế giới, đồng thời hiểu lịch sử, văn hóa và những vấn đề của chính đất nước mình để bước ra thế giới bằng tâm thế tự tin.
Đó cũng là lý do cậu luôn tin rằng khoa học xã hội và nhân văn sẽ tiếp tục giữ vai trò quan trọng trong sự phát triển của xã hội hiện đại. Những hiểu biết về con người, văn hóa, chính trị, đạo đức và quản trị sẽ góp phần để khoa học - công nghệ được phát triển theo hướng nhân văn, phục vụ con người và sự phát triển bền vững.
Sau lễ tốt nghiệp, Võ Hữu Thắng dự định tiếp tục học tập và nghiên cứu trong lĩnh vực Chính trị học, chính sách công. Với cậu, khát vọng cống hiến không bắt đầu từ những điều lớn lao mà từ sự nghiêm túc trong từng công việc, sự trung thực trong nghiên cứu và tinh thần không ngừng hoàn thiện bản thân.
![]() |
"Tôi mong những kiến thức mình được học sẽ góp phần, dù nhỏ bé, vào quá trình xây dựng và thực thi chính sách, đóng góp cho sự phát triển của đất nước”.
Gửi tới các bạn sinh viên và những người trẻ đang chuẩn bị bước vào giảng đường đại học, Thắng nhắn nhủ rằng những năm tháng đại học không chỉ để tích lũy kiến thức hay chinh phục một tấm bằng, mà là khoảng thời gian quý giá để rèn luyện tư duy, bản lĩnh và hệ giá trị của mỗi người.
"Hãy học với tinh thần chủ động, dám đặt câu hỏi, dám bước ra khỏi vùng an toàn. Hãy đọc nhiều hơn, nghiên cứu nhiều hơn, học ngoại ngữ, làm chủ công nghệ và tích cực trải nghiệm thực tiễn. Đó là cách để mỗi người chuẩn bị hành trang vững chắc cho tương lai."
Theo Thắng, khát vọng cống hiến không nhất thiết phải bắt đầu bằng những điều lớn lao. Mỗi người trẻ đều có thể đóng góp cho xã hội bằng sự tận tâm trong công việc, tinh thần trung thực, trách nhiệm với cộng đồng và ý chí không ngừng vươn lên.
Khép lại cuộc trò chuyện, chàng thủ khoa ngành Chính trị học một lần nữa nhắc đến điều mà mình luôn tâm niệm sau bốn năm học tập dưới mái trường Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn – “Tri thức chỉ thực sự có ý nghĩa khi được chuyển hóa thành năng lực, hành động và những đóng góp thiết thực cho xã hội”.
Có lẽ, đó cũng là hành trang quý giá nhất mà Võ Hữu Thắng mang theo sau ngày tốt nghiệp. Không chỉ là tấm bằng cử nhân hay những thành tích đáng tự hào, mà còn là bản lĩnh của một người trẻ dám nghĩ, dám làm, dám cống hiến và luôn ý thức trách nhiệm với cộng đồng.
![]() |
Từ mái trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, những tân cử nhân hôm nay sẽ tỏa đi trên nhiều con đường khác nhau. Nhưng dù ở bất cứ lĩnh vực nào, họ đều mang theo những giá trị được bồi đắp dưới mái trường ĐHQGHN: tinh thần khai phóng, tư duy độc lập, lòng nhân ái và khát vọng phụng sự.
Trong một thế giới đang đổi thay từng ngày, những giá trị ấy sẽ là nền tảng để thế hệ trí thức trẻ không chỉ thích ứng với thời đại, mà còn góp phần kiến tạo một xã hội phát triển, nhân văn và bền vững.



